Giấc mơ số 1: Năm 1977

Giấc mơ: tôi ở cùng bạn đời trong một tòa nhà rất lớn, chỉ có một căn phòng hình chữ nhật rộng mênh mông; trên bức tường phía cuối có vẻ như là những ô kính màu, còn bên trái có một cánh cửa nhỏ. Bạn đời của tôi bị thu hút bởi cánh cửa ấy. Sau đó, vẫn ở nơi đó, cô ấy bước qua cánh cửa nhỏ đến mức phải khom người mới đi qua được, rồi bước vào một căn phòng nhỏ. Tôi ở phía sau nhưng không nhìn thấy gì. Cô ấy bước ra và tôi hỏi điều gì đã thu hút cô ấy, cũng như cô ấy đã nhìn thấy gì. Không có câu trả lời. Tôi rời khỏi tòa nhà và bước vào một chiếc xe kéo; ở giữa có một chiếc bàn, ghế đặt hai bên. Tôi ngồi xuống, cùng với những người khác đang ngồi ở đó. Một người đàn ông nói với tôi: «Không ổn đâu, anh không thể ở lại đây, nặng nề quá». Tôi không đồng ý, ông ta sai một đứa trẻ đến đuổi tôi ra. Đứa trẻ trèo lên bàn và vỗ tôi một cái, nhưng tôi né được. Khi đó, tôi bảo người đàn ông hãy tự mình đến đuổi tôi ra, vì tôi không muốn đánh một đứa trẻ. Ông ta đứng dậy và chúng tôi cùng đi ra ngoài. Bên ngoài, chúng tôi đang ở trên một con phố rộng, dốc thoai thoải. Chúng tôi nắm tay nhau «kiểu châu Phi (chỉ chạm đầu ngón tay)». Có những quầy hàng và nhà hàng bày ngay trên mặt đất. Chúng tôi đi ngang qua một nhóm đàn ông châu Á ở bên trái, một người đàn ông lai đứng một mình bên phải, rồi một người đàn ông khác ở bên trái. Con đường hẹp dần và chúng tôi đến bờ biển. Khi đó, tôi bắt đầu bay là là ngay trên mặt nước, người đàn ông kia cũng vậy. Chúng tôi bay tiến rồi lùi, tay lướt trong nước, nhìn thấy những con cá. Tôi quyết định bay lên cao hơn; chúng tôi bay lên một lúc thì bị trần của chiếc xe kéo chặn lại. Đứng thẳng người, tôi nghĩ: chết tiệt, hóa ra đây là một giấc mơ. Tôi chỉ còn một mình. Bên trong chiếc xe kéo rất đẹp và cực kỳ gọn gàng. Tôi lại bước ra ngoài: vẫn con phố ấy, vẫn những người ấy, vẫn những quầy hàng ấy. Trong một quầy, tôi nhìn thấy vợ mình (ngoài đời, tôi không quen người phụ nữ này), và thấy cô ấy rất đẹp. Cô ấy ăn mặc đẹp, khỏe khoắn. Tôi tiếp tục đi, nhưng vẫn cảm nhận được có điều gì đó khác biệt nên quyết định hỏi một người. Tôi hỏi một người phụ nữ có vẻ ngoài như người Digan rằng hiện giờ là năm bao nhiêu. Cô ấy trả lời sang chuyện khác rồi bỏ đi. Tôi tiếp tục bước, gặp lại cùng nhóm đàn ông châu Á và hỏi người đàn ông đứng một mình ở bên trái. Ông ta nói không thể trả lời tôi. Tôi tiếp tục đi. Khi đó, giữa đám đông khá dày, một người đàn ông quay lại và đưa cho tôi những tờ báo cùng những phong bì bị xé rách. Trên một phong bì, tôi đọc được dấu bưu điện: đó là năm 77. Tôi vô cùng vui mừng và bật khóc vì hạnh phúc. Trong giấc mơ cũng như khi tỉnh dậy, tôi vẫn còn chìm trong cảm xúc ấy, nhưng năm 1977 không gợi lên điều gì đặc biệt đối với tôi.
Giấc mơ số 2: Chiếc áo len đan của đồng nghiệp

Giấc mơ: tôi đang ở cùng một đồng nghiệp cũ trong một nơi có vẻ như là hành lang, nơi mọi người ngồi chờ đợi (chờ điều gì thì tôi không biết). Có một người khác nữa, nhưng tôi không nhớ rõ. Tôi ngưỡng mộ nhìn Laurence đang đan len. Cô ấy thể hiện sự khéo léo tuyệt vời, đặc biệt khi so với người bên cạnh, người đang tiến triển chậm hơn với sản phẩm của mình. Laurence là một người rất duyên dáng, đặc điểm nổi bật của cô ấy là béo phì. Cô ấy cho tôi xem chiếc áo len đang đan dở (cô ấy đã bắt đầu một bên tay áo và chỉ còn đan bên kia là hoàn thành). Chiếc áo màu đỏ sẫm, với nhiều sắc đỏ rượu vang và những sợi chỉ vàng. Nhiều kỹ thuật đan khác nhau tạo cho nó vẻ đặc biệt và độ nổi. Tôi thấy (và cô ấy cũng vậy) rằng chiếc áo rất đẹp và được chăm chút công phu. Ở phía dưới có một trái tim nhỏ màu đen. Sự chú ý của tôi bị thu hút bởi một chi tiết tạo kiểu khác: ba lỗ được nối với nhau bằng một đường viền trắng (tôi không thấy chúng quá đẹp, nhưng chúng được lồng ghép rất khéo léo vào sản phẩm). Chiếc áo len rộng (so với Laurence) và được hoàn thiện rất thành công.
Chia sẻ: Giấc mơ này liên quan đến một câu hỏi về cuốn sách tôi đang viết trong khoảng thời gian giữa hai công việc. Tôi lo rằng cái tôi đang thúc đẩy mình nhất quyết muốn diễn đạt mọi thứ thành sách, đồng thời đây cũng là một ước nguyện rất lâu đời, bắt nguồn từ thời thơ ấu. Trải nghiệm đầu tiên của tôi trong lĩnh vực này đã thất bại (một cuốn sách lịch sử tôi đã viết trong thời kỳ thất nghiệp và tự bỏ tiền xuất bản), và giờ tôi lại tiếp tục với một cuốn sách nhẹ nhàng hơn, hư cấu, nhưng chứa đựng những thông điệp hướng đến ý nghĩa và tình yêu. Tôi đã hoàn thành khoảng 4/5 cuốn sách (chiếc áo len gần như đã hoàn tất...), ít nhất là bản thảo đầu tiên, sau đó sẽ còn được chỉnh sửa. Tôi không thể nghĩ rằng đây là một giấc mơ tích cực vì những chi tiết về béo phì, màu đỏ và các lỗ thủng. Tuy vậy, giấc mơ không hề khó chịu và chiếc áo len thì khá đẹp. Tôi có cảm giác mình đang làm việc với sự thiếu thốn và cái tôi, chứ không phải với sứ mệnh cuộc đời mà tôi muốn cuốn sách trở thành... Liệu câu trả lời có phải là tôi đang đi sai hướng không?